Chào mừng bạn đến với chuyên mục giải bài tập Chương 5. Phương pháp tọa độ trong không gian của SGK Toán 12 - Kết nối tri thức tại giaibaitoan.com. Chương này đóng vai trò quan trọng trong việc củng cố kiến thức hình học không gian và ứng dụng vào giải quyết các bài toán thực tế.
Chúng tôi cung cấp lời giải chi tiết, dễ hiểu cho từng bài tập trong sách giáo khoa, giúp bạn nắm vững phương pháp và tự tin làm bài.
Chương 5 của sách Toán 12 Kết nối tri thức tập 2 tập trung vào việc nghiên cứu phương pháp tọa độ trong không gian, một công cụ mạnh mẽ để giải quyết các bài toán hình học không gian. Chương này bao gồm các nội dung chính sau:
Hệ tọa độ Oxyz là một hệ tọa độ ba chiều, được xác định bởi ba trục vuông góc nhau Ox, Oy, Oz. Mỗi điểm trong không gian được xác định duy nhất bởi bộ ba số thực (x, y, z), gọi là tọa độ của điểm đó.
Vectơ trong không gian là một đoạn thẳng có hướng. Vectơ được xác định bởi độ dài và hướng. Các phép toán trên vectơ trong không gian tương tự như trong mặt phẳng, nhưng cần chú ý đến chiều thứ ba.
Tích vô hướng của hai vectơ a = (x1, y1, z1) và b = (x2, y2, z2) được tính bằng công thức:
a.b = x1x2 + y1y2 + z1z2
Ứng dụng của tích vô hướng: xác định góc giữa hai vectơ, kiểm tra tính vuông góc của hai vectơ.
Tích có hướng của hai vectơ a = (x1, y1, z1) và b = (x2, y2, z2) là một vectơ c = (x, y, z) được tính bằng công thức:
c = a x b = (y1z2 - z1y2, z1x2 - x1z2, x1y2 - y1x2)
Ứng dụng của tích có hướng: tìm vectơ pháp tuyến của mặt phẳng, tính diện tích hình bình hành.
Có ba dạng phương trình chính của đường thẳng trong không gian:
Phương trình tổng quát của mặt phẳng trong không gian có dạng:
Ax + By + Cz + D = 0
Trong đó (A, B, C) là vectơ pháp tuyến của mặt phẳng.
Phương pháp tọa độ trong không gian được ứng dụng rộng rãi trong việc giải các bài toán hình học không gian, như:
Hy vọng với những kiến thức và hướng dẫn chi tiết trên, bạn sẽ nắm vững phương pháp tọa độ trong không gian và tự tin giải quyết các bài tập trong sách giáo khoa Toán 12 Kết nối tri thức tập 2.